Lifestyle,  Movie

CRAZY RICH ASIANS – Tiền, tình và phụ nữ

 

Theo quan điểm cá nhân, mình sẽ gọi đây là một-câu-chuyện-lọ-lem-khác.

Xoay quay mô-típ cũ về gái nghèo trai giàu, quanh những rào cản gia đình và định kiến xã hội đặc trưng Á Đông, đây đơn thuần là câu chuyện Lọ Lem với một phiên bản được nâng cấp hơn.

Nàng Lọ Lem ở đây được trang bị với kiến thức và tư duy sắc sảo của một giáo sư đại học Mỹ, làm nền tảng nâng cao giá trị và vượt khỏi những rào cản vốn dĩ giữa 4 chữ “môn đăng hộ đối”.

Tuy nhiên, những khía cạnh phụ của phim mới là cái khiến mình chú ý nhiều hơn.

Câu chuyện về những người phụ nữ thành đạt khi đi bên cạnh người đàn ông kém thành đạt hơn, câu chuyện về cách chúng ta luôn hiểu sai giá trị của đồng tiền, và cách chúng ta để một thứ vốn dĩ chỉ là công cụ dễ dàng xoay chuyển tình cảm của bản thân.

1. Tiền

Từ lâu dường như chúng ta đã dùng tiền để làm hệ quy chiếu so sánh con người với con người, trong khi mục đích sơ khai của tiền, chỉ là một công cụ trao đổi.

Khi con người bắt đầu sở hữu nhiều thứ và biết tạo ra lợi nhuận, nhằm đơn giản hóa việc đổi những thứ mình dư lấy những thứ mình cần, người ta tạo ra tiền.

Trải dài theo sự phát triển của đồng tiền, tiền ngày càng mang nặng nhiều trọng trách hơn.

Tiền thể hiện bản sắc văn hóa, sức mạnh của một quốc gia, và giá trị của con người.

Thay vì dùng tiền để khiến cuộc sống hạnh phúc hơn, thì khát khao đánh đổi mọi thứ để mang về những tờ giấy dần dần thay đổi bản chất của con người.

Phân nửa bộ phim được dùng vào việc thể hiện mức độ giàu có, độ hoành tráng và ăn chơi của giới thượng lưu, mà đối với mình gần như là vô nghĩa.

Chúng ta hay có mối bận tâm vì sự giàu có của người khác, điều này làm mất thời gian và ngăn cản rất nhiều tiềm năng và hạnh phúc của con người.

Theo những gì được thể hiện qua màn ảnh, dường như hạnh phúc của giới thượng lưu, của những cậu ấm cô chiêu, là khoảng cách về mức độ giàu có so với người khác.

Nghĩa là, bạn càng giàu có hơn người khác thì bạn sẽ càng hạnh phúc.

Và bạn biết rồi đó, điểm cuối của mơ ước này là cộng vô cùng.

Một người giàu có đối với mình, là người có thể tồn tại trong mọi hoàn cảnh, có thể bất kỳ lúc nào vui vẻ đối diện con số 0, sống tích cực và trọn vẹn với tất cả khả năng của mình.

Đó có thể là chú giữ xe hằng ngày mang theo hộp cơm vợ nấu, hài hước với những điều rất nhỏ nhặt và khiến mọi người cảm thấy mức độ trọn vẹn trong chính con người họ, ở hiện tại và hằng ngày.

Đừng thương hại họ.

Nếu bạn sống trong đủ mọi thứ vật chất nhưng tinh thần luôn trống trải, luôn lờ mờ nhận ra sự trống rỗng và không hài lòng về mọi thứ, thì bạn mới là kẻ nghèo, dù cho tài khoản ngân hàng có bao nhiêu con số đi chăng nữa.

2. Tình

Một bộ phim lãng mạn thì không thể thiếu yếu tố tình cảm.

Nhưng có một vài khía cạnh tình cảm trong bộ phim mà mình cho rằng rất mới mẻ, rất ít bắt gặp và nên nhân rộng ở nhiều bộ phim khác nữa.

Mình thích cách mà hai nhân vật chính có những cuộc đối thoại thẳng thắn.

Đây là điều mà dường như càng bên nhau lâu, chúng ta càng khó tìm được.

Thời điểm bắt đầu một mối quan hệ, chúng ta chia sẻ với nhau rất nhiều, mong hiểu được người ta, và mong người ta hiểu mình.

Nhưng càng về lâu dài, chúng ta hoặc không còn muốn nói chuyện với nhau, hoặc mặc định người còn lại phải hiểu, hoặc mất đi sự giao tiếp vốn dĩ phải là sâu sắc nhất.

Có nhiều nguyên do, và nguyên do nào cũng tất yếu.

Do mâu thuẫn, do chán, do kỳ vọng, hoặc do rất nhiều yếu tố ngoại cảnh tác động.

Đừng bao giờ xem thường những cuộc trò chuyện, đó là điều khiến chúng ta tìm được nhau, và cũng sẽ là nguyên do cho sự chia tay, nếu ta không còn tìm được sư đồng điệu.

Khung cảnh mà nữ chính giận dỗi bày tỏ những gì cô đã phải trải qua một cách thẳng thắn, không thêm bớt, không dè chừng, không đòi hỏi người yêu phải tự nhận thấy, và cách nam chính đặt câu hỏi, quan tâm đến lời nói của người yêu mình, chính là điều cần thiết nhất để duy trì bất kỳ mối quan hệ nào.

3. Phụ nữ

Điều làm mình ấn tượng nhất trong bộ phim này chính là tình yêu của hai nhân vật phụ.

Cô là tiểu thư tài phiệt, xinh đẹp, quyến rũ, thành đạt, và yêu thương gia đình, đặc biệt là chồng mình.

Anh là cựu quân nhân, hiện là CEO thành công của một start-up công nghệ, nhưng luôn mặc cảm với xuất thân không tương đồng với vợ.

Sự chia tay của cặp đôi này là một sự nuối tiếc.

Mâu thuẫn của cặp đôi bắt nguồn từ sự luôn tự ti bản thân so với vợ, mặc cảm với những đàm tiếu xung quanh, nên người vợ luôn phải giấu tất cả thành quả mình làm ra, nhưng cô vẫn luôn tinh tế làm điều đó, mặc dù là một người phụ nữ vô cùng thành đạt.

Ở nhà, cô cởi bỏ hào quang, là một người yêu thương chồng con, có thể nói, nếu cuộc tình nào cũng có lỗi từ cả hai, thì coi như lỗi của cô là do cô quá hoàn hảo.

“It’s not my job to make you feel like a man. I can’t make you something you’re not.”

Câu nói cuối cùng trước khi cô rời bỏ chồng, người đã phản bội và đổ lỗi cho sự hoàn hảo của cô.

Đây có lẽ cũng là một câu chuyện khá thực tế trong thời buổi hiện đại.

Khi phụ nữ ngày càng được cởi bỏ xiềng xích ngăn cản họ bộc lộ tài năng của mình, họ càng có nhiều cơ hội thành công, đôi khi hơn cả người đàn ông bên cạnh mình.

Nhưng như vậy thì sao?

Có lẽ đứng dưới góc cạnh phụ nữ, mình thấy điều này quá bình thường.

Bình thường đến độ mình không thể hiểu được nỗi bực dọc của người chồng trong phim, khi anh ta luôn cảm thấy thua kém và dễ dàng bị ảnh hưởng bởi người ngoài, những người không bao giờ có bất kỳ vai trò gì trong gia đình nhỏ của anh ta.

Tình yêu là chuyện của hai người.

Kể cả giàu, nghèo cũng không phải là chuyện của hai người, chuyện mà hai người nên làm là chia sẻ, đồng cảm và chấp nhận.

Mình biết là đàn ông thường có cái tôi cao và nhu cầu được trở thành chỗ dựa của một ai đó.

Nhưng vấn đề chỗ dựa không phải lúc nào cũng là tài chính.

Cô ấy có thể là người thành công, nhưng tận sâu bên trong cô ấy vẫn là một người phụ nữ khao khát tình yêu, vậy tại sao không cho cô ấy tình yêu, mà chỉ chăm chăm vào tài chính, thứ mà cô ấy luôn dư thừa.

Tình yêu như vậy thì hơi ích kỷ.

Nếu bạn yêu một ai đó với hy vọng người ta sẽ khỏa lấp bất kỳ điều gì mình còn thiếu, đó có thể chưa hẳn là tình yêu.

Nếu bạn đang cô đơn và cần người chia sẻ, thì đừng yêu, hãy tìm một tri kỷ.

Nếu bạn đang cần một người làm chỗ dựa, thì đừng yêu, hãy tìm một người bạn tốt.

Nếu bạn chỉ đơn thuần cảm thấy yêu một người, không cần mình làm gì cho người đó, cũng không cần người đó làm gì cho mình, chỉ đơn giản là cảm thấy thoải mái, và trân trọng mọi thứ của nhau, thì xin đừng vì bất kỳ lý do gì mà rời xa nhau, vì sẽ rất khó để tìm lại một người như vậy.

Và một lần nữa, hãy cẩn trọng, khi yêu để tìm một thứ mà mình còn thiếu, đó chưa hẳn là tình yêu.

Nếu chỉ nói về bộ phim, thì mình hài lòng với một nửa nội dung, và hoàn toàn cảm thấy một nửa còn lại là sự phô trương không cần thiết, dù biết đây là Crazy Rich Asians.

Có một khía cạnh ngoài lề mình thích về bộ phim chính là cách quảng bá hình ảnh ẩm thực đường phố Singapore trong bộ phim, rất hấp dẫn, chuyên nghiệp và đáng học hỏi.

Ngoài ra nhân vật yêu thích nhất của mình là nữ phụ Astrid, cô đóng rất chuẩn thần thái của một người phụ nữ xinh đẹp, thành đạt, một người phụ nữ yêu chân thành, và một người rất mạnh mẽ khi rời bỏ những thứ không thuộc về mình.

 

 

 

 

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *